Giao lưu văn hóa
Lời giới thiệu: Bài viết này đã được phổ biến vào năm 2002. Biển Ðông
75 nhận thấy vẫn còn đầy đủ giá trị phổ biến đến Quí vị độc giả trong giai đoạn
hiện nay. Bởi vì, trong bài viết có đề cập đến một vấn đề quan trọng mà nó là nguyên
nhân đưa đến cuộc nổi dậy hiện đang xảy ra trên đất nước Việt Nam chúng ta; đồng
thời tưởng nhớ đến ngày 30.4.75, cũng như triệt để ủng hộ cuộc đấu tranh giành
lại đất nước của dân tộc Việt Nam hiện nay.
Biển Ðông 75
-=-=-0-=-=-
Lý Tuấn
M
|
ấy năm trở lại đây, Phan văn Khải, thủ tướng của tập
đoàn đảng mafia cộng sản, ký và ban hành một số nghị quyết có liên hệ đến tập
thể người Việt tị nạn cộng sản ở hải ngoại. Cùng lúc, chúng ta cũng thấy cụm từ
giao lưu văn hóa xuất hiện trên báo
chí và được một số người mệnh danh là tị nạn cộng sản đang chạy cờ quảng cáo.
Mới đây nhất, Dự thảo Báo cáo của Ban chấp hành Hội Nhà văn khóa V tại Đại hội
Nhà văn Việt Nam lần thứ VI, đăng trên tờ Văn-nghệ Quân-đội Nhân-dân số ra
tháng 4 năm 2000 (từ trang 95 đến hết trang 102), về văn-hóa tư-tưởng văn-học
nghệ-thuật mà trong đó giao-lưu văn-hóa
lại được nói đến như là một chỉ thị. Trong khuôn khổ bài viết này, chúng ta tìm
hiểu đến nội dung hai mặt của giao lưu văn hóa; sự tác hại của nó vào cộng đồng
người Việt tị nạn cộng sản ở hải ngoại; cuộc đấu tranh vì dân chủ tự do của dân
tộc Việt Nam. Đồng thời, chúng ta tập trung vào bản “dự thảo báo cáo” đó để tìm
xem ý định của tập đoàn mafia cộng sản Việt Nam đối với giới văn nghệ sĩ ở trong
nước và ở hải ngoại ra sao?
Là người Việt Nam, ít ai không nghe hoặc không biết đến
những nhà trí thức, văn nghệ sĩ ở miền Bắc gọi là nhóm Nhân-văn – Giai-phẩm bị tù đày, trù đập từ khoảng những năm 1955 và
1957 cho đến hiện tại, do Hồ chí Minh và tập đoàn đảng mafia đàn em tôn thờ hắn
chủ xướng đàn áp, đã hy sinh tuổi trẻ trong công cuộc kháng Pháp giành độc lập
tự do. Cho đến mãi tận bây giờ là gần nửa thế kỷ đã đi qua, chỉ còn vài vị sống
sót, tuy đã được tự do, nhưng lúc nào cũng có ít nhất là một tên công an
đi kèm bên cạnh để theo dõi tư tưởng, kiểm soát hành động dù tuổi đời của các
vị, trẻ nhất cũng đã bước vào tuổi tám mươi. Tội của các cụ là:
Khách quan nói lên tình
trạng suy đồi của đất nước (miền Bắc) về mọi mặt dưới chế độ mafia Hồ chí Minh.
Kể từ ngày cái gọi là chủ nghĩa cộng sản theo bước chân
tổ tiên của nó là Mác-Lê đi chầu Diêm Vương, chúng ta thấy một vài cái tồn sót
còn lại của chủ nghĩa này phải thay đổi màu sắc như những con tắc kè, kỳ nhông
dưới lớp phấn son “đổi mới, mở cửa”. Cũng nhờ vậy, chúng ta thấy được bản chất
nguyên hình của chủ nghĩa cộng sản chỉ là những gian dối, bịp bợm và tàn ác
đang dẫy dụa dưới lớp phấn son đó để kéo dài thời gian sống còn. Nhìn vào tình
trạng Việt Nam, ai ai cũng hiểu là người Việt tị nạn cộng sản ở hải ngoại vì
không chịu được cảnh gia đình, thân nhân đói khổ ở trong nước, nên đã gởi ngoại
tệ về để tiếp cứu. Vấn đề này là một phức tạp cho những người đấu tranh vì dân
chủ tự do của dân tộc. Một số khác đã lợi dụng lương công rẻ mạt của đồng bào
trong nước, đem tiền và chuyên môn về đầu tư hầu kiếm lợi nhuận to lớn và mau
chóng, cấu kết tiếp tay với tập đoàn đảng mafia cộng sản. Nhóm này bào chữa
rằng “việc đầu tư đó là để giúp đỡ đồng bào trong nước (?)”, quay lại xỉ nhục
những người đấu tranh là cực đoan, là phá hoại v.v… Nhưng đã bị vỡ mày, vỡ mặt
vì cứ tưởng đảng mafia Việt cộng là món béo bở dễ kiếm áp phe lợi nhuận, nào
ngờ đâu sau khi chạm vào thực tế thì mới hiểu ra rằng Việt cộng dữ dằn hơn “đức
ông” gấp ngàn lần vì chúng có luật rừng, có súng, có nhà tù, có trại tù tập
trung! Lúc đó họ mới hiểu tập đoàn Việt cộng chỉ là đảng mafia không hơn, không
kém thì đã quá trễ. Bộ mặt loang lở của đảng mafia đã phơi bày thì làm sao kéo
dài được sự sinh tồn mới là trọng điểm. Thế nên, mục đích chính của đổi mới, mở
cửa là ngoài sự sinh tồn, nó còn nhắm vào cái vú sữa vắt không bao giờ cạn ở
hải ngoại, các chương mục của các quan lại đỏ mới có cơ hội tăng nhiều con số.
Nhưng chúng đã đụng đầu sự kiên cường đấu tranh với bạo quyền đến cùng của người
Việt tị nạn cộng sản. Sự đấu tranh đó cũng là lực đẩy mạnh mẽ trong việc tiếp
tay đồng bào trong nước sẽ đưa đến sự sụp đổ toàn diện cho chế độ mà đảng mafia
đang lo sợ. Để bảo vệ và kéo dài sự sống còn đó, đảng phải có kế hoạch làm sao
giữ cho được những quyền lợi trên trời rớt xuống này, làm mạnh thì có thể gây
ra sức bật ngược lại, còn biện pháp nhẹ nhàng để chia rẽ cộng đồng chúng ta
bằng cách xâm nhập tuyên truyền thì cũng đã thất bại, điển hình là vụ Trần
Trường. Qua bao nhiêu thất bại, chúng phải thay đổi và đẻ ra kế hoạch gọi giao-lưu văn-hóa mà người viết bài
cho rằng đó là kế hoạch nhỏ từng
giọt nước.
Chuẩn bị thật chu đáo trước khi bước vào hành động,
Phan văn Khải, thủ tướng đảng mafia ký nghị định nâng công tác Việt kiều thành
cấp ủy ban (cấp ủy ban lớn hơn cấp bộ); sau đó là văn kiện thứ hai cũng chính
Khải ký là quyết định được ngụy trang bằng cụm từ giao lưu văn hóa. Hai quyết định này rất quan trọng nằm trong kế
hoạch phá vỡ sức mạnh đấu tranh của chúng ta, để từ đó chúng sẽ lần hồi kiểm
soát tư tưởng rồi đi đến khống chế toàn diện người Việt tị nạn cộng sản ở hải
ngoại. Chúng ta đã thấy sự xuất hiện của cụm từ này trong những văn kiện, trên
báo chí, truyền thông của chúng ở hải ngoại, được những con chuột vì ham ăn nên
thập thập, thò thò… bán báo chí, treo cờ, hình họ Hồ; sản xuất phim (video)
ảnh, quảng bá cho bọn cộng sản nằm vùng ngày trước như nhạc sĩ họ Trịnh, cho
những tên cộng sản gộc loại Xuân Diệu, Huy Cận v.v… Tất cả tập trung vào việc
gây tình cảm người Việt hải ngoại thương nước, nhớ nguồn để từ đó sẽ trở nên vô
tình và dễ dãi với chúng. Chúng đang chờ cơ hội này. Đây là đòn tình cảm mạnh
nhất đang chỉa mũi nhọn vào chúng ta.
Liệu
người Việt tị nạn cộng sản ở hải ngoại sẽ bị mắc bẫy đảng mafia cộng sản hay
không?
Điều này còn phải chờ thời gian trả lời! Vì
trong hiện tại, chúng ta chưa thẩm định được cái hậu quả tai hại tác động vào
tập thể chúng ta. Trong khi chờ đợi, chúng ta mổ xẻ cụm từ giao lưu văn hóa xem nó có cái gì
lạ mà đến nỗi phải cần một tên mafia gộc như Phan văn Khải, thủ tướng đảng
mafia Việt cộng, trực tiếp nhúng tay.
Sau hơn một phần tư thế kỷ tạm thời lãnh
đạo đất nước, biến Việt Nam thành một trong những nước nghèo nhất thế giới; nhà
tù nhiều nhất thế giới; giết thêm hàng triệu người dân vô tội qua các chính
sách ngọt ngào “cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh; học tập cải tạo;
vùng kinh tế mới v.v…”; vi phạm nhân quyền nhất thế giới; tham nhũng, cửa
quyền, thối nát nhất thế giới. Sau cùng, chính người dân từ trong nước ra hải
ngoại thù ghét chế độ đến nỗi không nước nào trên thế giới có thể so sánh bằng,
và bao nhiêu kế hoạch tung ra đều thất bại. Bây giờ chỉ còn cách chơi trò mơn
trớn tức là lui một bước để tiến hai bước. Nói cách khác, chúng đang dùng chiến
dịch khêu gợi tình cảm chúng ta, kêu gọi “quên quá khứ, xóa bỏ hận thù, hòa
giải – hòa hợp v.v…” Cụm từ giao lưu
văn hóa ra đời.
Trong cuộc chiến trước 1975, kế hoạch dùng tiền địch
để mua thực phẩm, thuốc men và súng đạn… của địch để đánh địch. Dùng địch làm
tay sai nội tuyến để lũng đoạn, suy yếu nội bộ địch đang diễn ra ở hải
ngoại ngày hôm nay. Nếu chúng ta lưu ý thì sẽ thấy ngay kế hoạch này của chúng.
Thí dụ: Trên mặt trận văn hóa và tư tưởng, chúng ta đã thấy một số chuột đang
thập thò tiếp tay chúng thi hành kế hoạch “nhỏ từng giọt nước” bằng cách sản
xuất những tác phẩm đánh phá, bôi nhọ cộng đồng, nhục mạ QLVNCH; phim ảnh
video, hát nhạc của tên Việt Cộng nằm vùng ngày trước với sự hỗ trợ bằng những
tác phẩm của những tên đảng mafia gộc loại Huy Cận, Xuân Diệu v.v… Về báo chí
thì quảng bá những chương trình giáo dục trẻ con với cách viết tiếng Việt làm
sao cho đúng với cung cách viết của họ Hồ; thỉnh thoảng cho đăng bài thơ, bài
viết trên báo chí, trên internet khéo léo kêu gọi “xóa bỏ hận thù, hợp tác kinh
tế… nhưng mà dưới sự lãnh đạo của
đảng” để cùng nhau xây dựng lại đất nước; hoặc truyện ngắn, truyện
dài… với nội dung cũng tương tự và đặc sắc hơn là tâng bốc đảng mafia là đảng
của tình người (!). Có ai biết được những nguyên nhân nào đã khiến những đương
sự này lại chịu làm khuyển mã cho tập đoàn mafia cúc cung tận tụy như vậy? Xin
quý vị thử tưởng tượng rằng: “Một anh giáo chức vô danh tiểu tốt” ngày nào của
miền Nam về thăm Hà-nội được mời vào họp ở Ba-đình, khệnh khạng bước trên thảm
đỏ lại còn được bắt tay với loại Trần quốc Vượng hoặc đàn em của hắn, thì thử
hỏi có phải là cuộc đời đã lên mây không? Hoặc viết được đôi ba quyển sách rồi
cứ tưởng mình là trung tâm vũ trụ mà mọi người phải cúi đầu thuần phục. Nhưng
họ quên rằng chính tập thể tị nạn này đã đem lại cho họ cái nấc thang vinh dự
đó! Tiếc thay, cũng vì đồng tiền, lời hứa hẹn chi đó của đảng mafia Việt cộng
nên lương tâm của họ đã bay về âm phủ! Nói tóm lại, thực chất của giao lưu văn hóa là dùng:
Việt
kiều yêu nước dổm đánh Việt kiều yêu nước thật!
- Câu hỏi đặt ra đây là tại sao tập đoàn mafia
Việt Cộng lại đưa ra chính sách giao
lưu văn hóa, liệu chúng có lường trước rằng chúng ta có hiểu nổi ý
nghĩa của cụm từ này và phản ứng mạnh hay không? Chắc chắn chúng hiểu và có
lường trước nhưng chúng vẫn làm vì nghĩ rằng thời gian sẽ đứng về phía chúng!
Như vậy, tập đoàn mafia cộng sản đã công nhận cụm từ này mang ý nghĩa: văn hóa của người Việt trong nước hoàn
toàn khác biệt với văn hóa của người
Việt hải ngoại nên mới giở trò giao
lưu? Và cái ẩn sâu
của sự khác biệt đó nằm ở đâu? Bây giờ mời quý vị đi vào bản Dự thảo Báo cáo
của Ban Chấp hành Hội Nhà văn khóa V tại Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VI,
đăng trên tờ Văn-nghệ Quân-đội Nhân-dân số ra tháng 4 năm 2000.
Mở đầu bản “Dự thảo Báo cáo” là tóm lược hoạt động của
Hội Nhà-văn trong 5 năm từ 1995 đến năm 2000, đã hồ hởi phấn khởi kết luận đó
là:
“…Bản dự thảo có giá trị như những dự báo
sâu sắc… (tr.95)” nhưng lòi ngay đuôi khi phải tỏ thái độ: tán tụng đảng ta
bằng câu:
“…Đảng đã thấy trước điều này và sớm đưa ra
những chỉ dẫn kịp thời điều chỉnh các hoạt động xã hội…(cũng tr. 95)”.
Sau đó, Hội đã không quên đội Đảng lên cao
hơn nữa bằng câu:
“… Có thể nói 5 năm qua đánh dấu bước phát
hết sức quan trọng về tư duy văn hóa, cảm quan văn hóa và quyết sách văn hóa
của Đảng… (cũng tr. 95)”.
Chưa hết, Hội lại khẳng định theo lề lối
đúng với cung cách của tôi tớ nâng bi gia chủ:
“Đó không phải là những biện pháp tình thế
mà vấn đề thuộc về cương lĩnh, chiến lược cách mạng lâu dài của Đảng… (cũng tr.
95)".
Chỉ có loại văn nô, bút nô thứ thiệt mới đủ
can đảm có những lời lẽ như thế cùng đọc trước đại hội! Tuy nhiên, chúng ta cần
tìm hiểu những cụm từ này chứa đựng những gì và cái hai mặt của người viết báo cáo?
Mới vào những giòng đầu của Bản Báo cáo, Hội Nhà văn
vội vã tung hô đảng là cha mẹ qua câu:
“… Đảng đã thấy trước điều này và sớm đưa ra
những chỉ dẫn…”
Như vậy, cả cái Hội Nhà văn chỉ là một đám
trẻ con lên năm, lên bảy… còn nếu không thì cả đám chỉ là những người ngủ gật nên ngồi một chỗ chờ đảng mafia cầm gậy chỉ
dẫn. Buồn thay cho những người cầm viết mà liêm sỉ đã không còn!
Tiếp theo, Bản Báo cáo viết rằng:
“… Có thể nói 5 năm qua đánh dấu bước phát
hết sức quan trọng về tư duy văn hóa, cảm quan văn hóa và quyết sách văn hóa
của Đảng…”
Trên mặt nổi, chúng ta thấy những kế sách
của chúng từ trong nước ra hải ngoại có thay đổi chút ít, đặc biệt là ở trong
nước. Cái thay đổi ở trong nước là vì đảng bận rộn với công việc hốt đô-la nên
xả cảng chút xíu, có nghĩa là người dân được phép đọc, nghe, xem, viết… những
chuyện nhảm nhí, những chuyện vô thưởng vô phạt… còn có dính líu đến bất lợi
cho đảng thì biết tay đảng ngay (thí dụ: Bà Dương thu Hương, ông Hà sĩ Phu
v.v…)! Còn ở hải ngoại thì có đàn em loại chui như chuột lăng xăng quảng cáo giao lưu văn hóa.
Nhìn lại
chính sách của chúng trong gần nửa thế kỷ áp đặt chủ nghĩa cộng sản trên đất Bắc;
hơn một phần tư thế kỷ trên toàn cõi nước Việt Nam, chúng đã dùng bạo lực để
cưỡng bức nhân dân Việt Nam phải hủy bỏ văn hóa, truyền thống v.v… để chỉ biết
có mỗi một nền văn hóa của chúng là chủ nghĩa cộng sản, thì câu văn đó nói lên
quyết tâm về chính sách đồng hóa văn hóa luôn luôn phải đứng hàng đầu
của đảng mafia Việt cộng, vì chúng hiểu rằng văn hóa cộng sản sẽ bị hủy diệt
bởi đi ngược chiều và không thể hòa nhập với văn hóa thuần chính của dân tộc.
Nhưng làm sao thực hiện thành công mới là vấn đề quan trọng vì dân tôc Việt Nam
nói chung, người Việt tị nạn công sản ở hải ngoại nói riêng, chắc chắn không để
tập đoàn này tự tung tự tác trong việc tiêu diệt nền văn hóa của chúng ta. Vì
vậy, chúng đã phải dấu từ đồng hóa
để tuyên truyền lừa bịp, nên câu đó phải đọc là: “Quyết sách đồng hóa văn hóa”.
Điều này đã chứng minh rằng:
Tập thể người Việt tị nạn cộng sản ở hải ngoại là sức mạnh ngăn trở hữu
hiệu tập đoàn đảng mafia Việt cộng trong việc thủ tiêu nền văn hóa của dân tộc, nên chúng dùng
văn nô, bồi bút tập sự (vì nếu đưa văn nô, bồi bút thứ thiệt, kể cả anh chàng
nhạc sĩ Trịnh công Sơn ra hải ngoại thì thất bại ngay) len lỏi vào hàng ngũ
chúng ta để thi hành chiến dịch “nhỏ từng giọt nước”. Vậy, “giao lưu văn
hóa” chỉ là thủ đoạn văn hóa nhằm lũng đoạn và vô hiệu hóa tinh thần đấu tranh
của chúng ta, với mục đích khống chế và kiểm soát toàn bộ tư tưởng của tập
thể người Việt tị nạn cộng sản ở hải ngoại, trong mưu đồ áp đặt văn hóa cộng
sản mà tập đoàn đảng mafia cộng sản Việt Nam sẽ không bao giờ từ bỏ!
Sau khi xác quyết chính sách xóa bỏ nền văn hóa
dân tộc Việt Nam, đảng nói:
“… Đó không phải là những biện pháp tình thế
mà vấn đề thuộc cương lĩnh, chiến lược cách mạng lâu dài của Đảng… (cũng tr.
95)”.
Những gì mà tập đoàn mafia cộng sản nói với
nụ cười từ ở trong nước ra đến hải ngoại, nhất là những vấn đề liên hệ đến tập
thể chúng ta, chỉ là bề diện tuyên truyền; còn bề trái tức là chủ đích của
chính sách nằm trong câu nói trích ở trên. Nói cách khác, đối với đảng mafia
Việt cộng thì:
Văn-học nghệ thuật chỉ là công cụ dùng để
cải tạo, tẩy não, động viên quần chúng trong việc đấu tranh xây dựng chế độ
vô-sản chuyên-chính; và cũng là vũ khí đấu tranh chống lại tư tưởng phi-vô-sản;
và cũng là chiến lược trường kỳ bất khả di dịch, dù chủ nghĩa cộng sản đã chết
từ lâu!!!
- Toàn bộ trang đầu bản báo cáo cho thấy là có những khó
khăn vượt khỏi tầm tay đảng không còn phương thuốc nào cứu chữa được nữa. Cái
khó khăn đó, không phải chỉ mới xảy ra, có lẽ nó đã tượng hình từ khi chủ nghĩa
cộng sản còn là bào thai nằm trong bụng mẹ. Vấn đề được đúc kết thành câu:
“…Chính phủ thừa nhận chưa tạo được chuyển
biến mạnh mẽ trong sự phát triển về nhân tố con người…” (cũng tr. 95)”
Phát triển về nhân
tố con người… là gì?
Theo quan niệm của người cộng sản tức là
đảng thì con người, nhất là giới cầm bút, nếu còn chút liêm sĩ nào, hãy cố gắng
mà bỏ đi thì đảng mới chấp nhận là nhân
tố con người. Để trở thành cái máy và chỉ biết làm những gì dưới sự lãnh
đạo của đảng, làm những gì mà con người có lương tâm không dám nghĩ chứ nói chi
đến thực hành, hoàn toàn khác với con người bình thường có đầy đủ 4 yếu tố: hỉ,
nộ, ái, ố! Còn một điều nữa: Đảng bận lo kinh tài, vơ vét làm giàu nên quên
những khó khăn đó? Quên hay nhớ, không thành vấn đề, vì đảng nắm trọn quyền lực
và có súng, có nhà tù v.v… Hơn nữa, bụng của đảng càng ngày càng phình lớn, sản
xuất những cục vàng thật to, đó mới là vấn đề ưu tiên hàng đầu của đảng; còn
bụng người trí thức, văn-nghệ-sĩ, trừ những tên chấp nhận mất tính người, thì
xẹp lép… vì không chịu mất nhân tính để làm con ngựa cho đảng cưỡi; mà người
viết báo cáo đã khéo léo hai mặt nói lên sự khốn khổ của người văn nghệ sĩ, trí
thức dưới sự lãnh đạo của đảng, được diễn tả bằng câu:
“Đảng chú ý là các nhà văn đã nghỉ hưu, sống
đạm bạc với đồng lương ít ỏi. Do đó, dễ hiểu là khá đông nhà văn phải làm đủ
nghề để sống…(cũng tr. 95)”.
Thật là buồn cười nếu một nhà văn còn nhân
tính đứng so vai với nhà văn giới chức đảng thì chúng ta sẽ thấy ngay cái khác
biệt giữa “màu hồng và màu xanh bủng” (nói theo Nguyễn chí Thiện) mà chúng ta
muốn thấy. Thế mà cũng có những con chuột đang xun xoe để được trở thành:
Nhân tố con
người Việt cộng ở hải ngoại!
Tại
sao lại có sự mâu thuẫn hiện ra ngay ở trang đầu của bản báo cáo?
Ai cũng biết dưới chế độ công sản, đảng là
bao trùm tất cả, đảng kiểm soát từ ngọn rau, cọng cỏ (nói theo Nguyễn chí
Thiện), không một nơi nào kể cả những nơi bùn nhơ, nhà xí mà không có đảng…
Nhưng trong báo cáo lại có câu:
“… Nhà văn lo sáng tác vất vả, giờ đây còn
phải lo thêm quản lý phí, in ấn phát hành. Trong khi đó các đầu nậu sách đứng
sau các nhà xuất bản, sành sỏi kiếm tiền, một số giàu lên rất nhanh… (cũng tr.
95)”.
Mới đọc thì thấy giờ đây người văn nghệ sĩ
trong nước có tự do sáng tác, in ấn (!) nên mới có cái chuyện tự lo quản lý
phí, in ấn v.v… Nhưng thực tế thì không phải vậy, vì đảng có vắng mặt ở nơi nào
đâu! Vậy, ai là người đầu nậu sách đứng sau các nhà xuất bản? Chỉ có “đảng”! -
Ai là nhà xuất bản? Cũng chỉ có “đảng”! - Ai là người làm giàu rất nhanh?
“đảng”! - Ai là người có cái bụng xẹp lép! Người văn nghệ sĩ và trí thức còn liêm
sỉ!!! Và sau hết: Ai là người kiểm duyệt? Cũng là “đảng” nằm trong các nhà xuất
bản, in ấn v.v…
Ngày nay,
trong tình trạng “đổi mới, mở cửa”, người trí thức, văn nghệ sĩ ở trong nước
còn có thêm nhiệm vụ phải moi tim, vắt óc làm giàu cho Đảng, và được đáp lại
bằng những lời tán tụng, khen ngợi và thúc đẩy bởi những ông lớn của Đảng đầu
nậu… đọc kêu như còi xe lửa. Nhưng bề trái là hãy cố quên đi cái… bao tử của
các vị! - Hai mặt, viết phải lách là ở chỗ đó. Xin giở nón chào người viết báo
cáo!
Để làm nổi bật vai trò của đảng, Bản Báo cáo cho thấy
sự xác định của đảng về:
“… xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ
nghĩa…(tr. 100)”, rồi đi đến ve vuốt nhẹ nhàng: “… xây dựng và phát triển văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc
dân tộc, tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại…(cũng tr. 100)”, làm người đọc
có cảm tưởng là đảng mafia lưu tâm đến việc phát triển đời sống của toàn dân
nằm trong nền văn hóa chính thống của dân tộc Việt Nam hầu tiến đến dân giàu
nước mạnh, cùng làm mờ nhạt sự quyết tâm… xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ
nghĩa của đảng! Nhưng thực tế thì đảng mafia không bao giờ quên “… tiến bước vững chắc lên chủ nghĩa xã
hội… (cũng tr. 100)” Một cách chắc ăn hơn, đảng khẳng định:
“… Từ định hướng lớn đó của đảng… đề ra
nhiệm vụ của văn học trong nhiệm kỳ 2000-2005… (cũng tr. 100)” với mười một
điều.
Nói tới nói lui, đi lòng vòng, giải thích
quanh co… rồi thì cũng nằm trong “…
từ định hướng lớn đó của đảng…” mà Hội Nhà văn chỉ là cái bông bung
xung; và đó là con đường đảng mafia vạch sẵn, anh nào lạng quạng thì hãy nhìn
gương các cụ Nhân-văn – Giai-phẩm.
Hoặc gần đây nhất, kể từ thời gian “mở cửa, đổi mới” là các ông Hà sĩ Phu, Bùi
minh Quốc, bà Dương thu Hương v.v… Từ tiền đề này, đảng đã dùng cái vòng kim cô
tròng vào đầu những người làm văn học nghệ thuật và trí thức còn lương tâm!!!
Ðiều 2 (tr.101), đảng nêu lên vai trò trí thức:
“… Vai
trò của trí tuệ mà đại diện là tầng lớp trí thức được xác định như những lực
lượng đột phá của tiến bộ khoa học và công nghệ…”
Đọc câu này, người viết bài chắc chắn sẽ có vài vị trí thức ở hải ngoại sẽ sướng đến run người và
tranh luận rằng:
Thế
ra, Bác và Đảng, sau cùng cũng đã thấy được chúng ta là những cây kiểng thứ
thiệt, dù trồng ở trong nhà, nhưng được bón phân tư bản nên sản xuất bông trái
với phẩm chất cao; khác hẳn với loại kiểng được bón phân xã hội chủ nghĩa nên
sản xuất toàn là những bông trái thui chột. Cuộc đời phải lên hương từ đây. Hãy
chuẩn bị!
Với giọng lưỡi ngọt ngào, đảng mafia tâng bốc trí thức
với những ngôn ngữ mà ngay cả Mỹ rất ít khi dùng như trí tuệ đại diện trí
thức v.v… Vì người Mỹ không tuyên truyền bằng lời lẽ ngọt bùi mà trả công
tương xứng cho trí thức! Còn đảng ta không trả công trí tuệ trí thức xứng
đáng mà xử dụng trí tuệ trí thức là trí nô. Nếu cho rằng người viết quá
lời, xin vui lòng nhìn gương những vị trí thức thứ thiệt mà sĩ khí không mất
như các cụ luật-sư Nguyễn mạnh Tường, Ts Trần đức Thảo; những trí thức có công
với đảng mafia như Huỳnh tấn Phát, Nguyễn hữu Thọ, Dương thị Quỳnh Hoa v.v… đã
được bác và cái đảng mafia của bác đối đãi như thế nào mà làm kinh nghiệm.
Việt Nam trong quá khứ là nước mà nông
nghiệp chiếm hơn 90%. Hiện tại, nông nghiệp vẫn giữ vai trò quan trọng đến 70%
trong sản xuất kinh tế quốc gia. Với điều kiện này, người nông dân Việt Nam vẫn
giữ vai trò có tính cách quyết định không chỉ ở lĩnh vực kinh tế mà cả chính
trị. Đó là nguyên nhân mà
trong Bản Báo cáo đã đề cập đến với mối ưu tư sợ rằng việc “công nghiệp hóa
thúc đẩy nhanh quá trình tập trung và đô thị hóa… đưa đến sự thay đổi tư duy
của người nông dân (tr.101)!” Tại sao lại có chuyện kỳ lạ như vậy? Quá trình lịch sử đã để lại kinh
nghiệm cho thấy khi người nông dân đứng dậy là một triều đại phải sụp đổ.
Mới đây nhất, những dấu hiệu tương tự bắt đầu khởi động từ việc nổi dậy của
nông dân Thái Bình miền Bắc dẫn đến Đồng Nai miền Nam v.v… Diễn tiến đó là hình
ảnh làm tập đoàn mafia Việt cộng bắt đầu run sợ, Bản Báo cáo viết:
“Nhưng cũng chính nông thôn và nông dân,
trong môi trường còn chưa bị hủy hoại bởi lối sống thành thị và chất thải công
nghiệp sẽ là nơi bảo tồn, nuôi dưỡng biết bao giá trị văn hóa Việt Nam… (tr.
101)”.
Ngôn ngữ mafia Việt cộng là ngôn ngữ nói
một đường và phải hiểu ở nẻo khác. Nếu cứ hiểu theo lối chung chung thì câu
trên có vẻ đảng đang lo lắng “nông thôn và nông dân bị nhiễm độc bởi rác
rưởi kỹ nghệ của thành thị… đưa đến việc hủy diệt bao giá trị của văn hóa Việt
Nam…” Nhưng ý nghĩa thực của Bản Báo cáo là một báo động của tập đoàn mafia
Việt cộng. Bởi vì, dù người nông dân hay người dân thành thị đều có một nhu cầu
giống nhau: đó là ăn để mà sống! Những nhu cầu khác, nhất là nhu cầu chính trị,
thì hai đòi hỏi có sự khác biệt rõ ràng. Sự khác biệt đó thường thì xảy ra từ
người dân sống ở các đô, tỉnh, thị… Vì sống giữa những môi trường mà chính trị
cọ sát thường xuyên, nên quan điểm chính trị nẩy nở và bồi dưỡng theo biến cố
từng ngày thì những đòi hỏi chính trị phải xảy ra, khi người dân nhận thức rằng
cái chính quyền hiện hữu không có khả năng để đáp ứng những vấn đề của quốc
gia. Đối lại, những nhu cầu
tối yếu mà người nông dân đòi hỏi là thửa ruộng, căn nhà… Nếu những nhu cầu này
được đáp ứng thỏa đáng thì sự nổi dậy của người nông dân rất khó thể xảy ra.
Nhưng vấn đề này là bài toán nan giải mà tập đoàn đảng mafia Việt cộng, với một
hệ thống chính quyền nửa người nửa ngợm, toàn là bọn sâu dân mọt nước từ thượng
tầng xuống đến hạ tầng thì làm sao giải quyết được! Vậy, việc dùng diễn đàn văn học nghệ thuật là:
Để vuốt ve, tâng bốc trí
thức, những người làm văn học nghệ thuật trong cái đại hội nhà văn chỉ là một
xảo thuật, lừa bịp thúc đẩy họ tận tâm và trung thành hơn nữa với đảng, và sau
hết là dụ khị trí thức ‘lơ tơ mơ’ ở hải ngoại; một đòn lừa người dân Việt Nam
và người đọc ở hải ngoại mà thôi.
Thực tế của vấn đề là chúng chuẩn bị đối
phó vì biết rằng:
Nếu không đáp ứng được những nhu cầu của
người nông dân thì ngọn gió của lối sống thành thị và chất thải công nghiệp
sẽ lan tràn và hủy hoại môi trường tinh khiết của nông thôn!
Điều đó cho thấy đảng đang lo sợ cơn bão
“chính trị” (ẩn dưới cụm từ chất thải công nghiệp) từ các thành thị thổi
về nông thôn khiến người nông dân thay đổi tư duy thành người bị lối sống
thành thị và chất thải công nghiệp (chính trị) vùng lên tiêu diệt… đảng!
Làm cách nào để đối phó hữu hiệu hầu bảo tồn vai trò lãnh đạo của đảng khi mà
đảng đã biến hình thành một tổ chức mafia? Nói như thế không có nghĩa nêu lên
một điều tốt cho đảng trước khi biến hình, vì xuất thân của đảng là do sự tụ
tập của một nhóm người đầu trộm, đuôi cướp, cho dù có thay hình đổi dạng cách
gì đi chăng nữa… thì con đười ươi cũng vẫn là con đười ươi không thể là con mèo
được. Đảng chỉ còn một biện pháp duy nhất là dùng bạo lực để đàn áp hầu bảo tồn
những đặc quyền đặc lợi và hốt càng nhiều, càng nhanh, càng tốt. Chúng ta
thấy được điều này khi bà Dương thu Hương báo động là những người tổ chức cuộc
nổi dậy ở Thái Bình đã từ từ biến mất! Nói tóm lại, đảng sẽ dùng bạo lực để
cô lập nông thôn với thành thị làm hai môi trường để dễ bề kiểm soát và đàn áp.
Đảng đang chơi trò thực dân “chia để trị” mà văn hóa, tư tưởng, văn học nghệ
thuật… chỉ là những viên kẹo bọc
thuốc độc làm bình phong che đậy đôi bàn tay sắt đẫm máu; còn cái Hội Nhà-văn thì chỉ là công cụ sản
xuất những viên kẹo độc đó.
Sau khi hết lời ca tụng trí thức, văn nghệ
sĩ với nhiệm vụ (lệnh) do đảng đề ra làm kim chỉ Nam; đảng ve vuốt người cầm
bút rằng ngoài vấn đề nông thôn ra thì còn rất nhiều đề tài của thời kỳ chuyển
hóa từ kinh tế nông nghiệp sang nền kinh tế công nghiệp. Đảng chỉ dẫn
cái Hội Nhà-văn với những con đường vạch sẵn mà mọi người phải tuân thủ, anh
nào đi trật đường rầy hoặc có ý định… thì sẽ thấy ngay cây roi của đảng. Lời lẽ
tuy nhẹ nhàng văn chương nhưng nó là một khẳng định: Hội Nhà văn Việt Nam chỉ
là một công cụ của đảng mafia hoặc, nhẹ hơn, là một tổ chức ngủ gật! Đặc biệt hơn nữa, đảng lên mặt với lời lẽ:
“… Theo đó kích thước và phẩm chất của
con người được hoàn thiện dần, mọi sự dốt nát, lười biếng, lạc hậu sẽ không còn
có chỗ che đậy, tệ tham nhũng, cửa quyền, dựa dẫm, giả dối sẽ bị truy kích tới
cùng…(tr. 101)”
Hay lắm! Đọc thấy sướng thật! Hơn một phần
tư thế kỷ tạm thời quản lý toàn bộ đất nước, xin đảng chứng minh là bao nhiêu
phần trăm kích thước và phẩm chất của con người được hoàn thiện dần mà đảng đã
thành công? Chắc phải là 99,999%? Đảng nghĩ gì khi đất nước với từng đoàn, từng
đoàn trẻ con quây quần bên đống rác, ăn xin, ăn mày, trộm cắp, xì ke, ma túy…
Các em gái tuổi đời mới 13-14 phải đứng đường bán mình vì sự sống bản thân và
cả gia đình. Trường học của những đứa bé này ở đâu? Vậy, làm sao phẩm chất của
con người được hoàn thiện? Phải làm sao để mọi sự dốt nát, lười biếng lạc hậu
sẽ không còn chỗ che đậy như đảng lên mặt? Thực ra thì đảng nói cho vui vậy
thôi vì mọi việc dù có nặng mùi đến đâu chăng nữa cũng đều được cây dù của đảng
bao bọc hết rồi; còn ý thực của đảng là muốn người Việt tị nạn cộng sản ở hải
ngoại đọc để chiêm ngưỡng hầu kết nạp thêm một vài ‘khứa’ nằm vùng để chạy cờ
“giao lưu văn hóa”. Còn vấn đề:
“… Tệ tham nhũng, cửa quyền, dựa dẫm, giả
dối sẽ bị truy kích tới cùng (tr. 101)!
Đảng sẽ giải quyết như thế nào?
Đảng nói nghe thật bùi tai nhưng đây chỉ là
kiểu anh trộm đi bắt anh cướp; mà trộm, cướp… đều cùng một rọ phát xuất từ đầu
não thì bắt ai? Truy kích ai? Đó chỉ là những lời có tính cách nhắn gửi người
hải ngoại rằng đảng cũng vì nước, vì dân như các chính phủ của các nước dân chủ
phương Tây để che đậy cái quán tính giả nhân giả nghĩa của tập đoàn bá đạo mà
thôi!
Ðiều 4 (tr. 101), Bản Báo cáo viết:
No comments:
Post a Comment